Nhà thơ Trường Giang ra mắt tập thơ “Tình nhật nguyệt”


70 bài thơ với cấu tứ tự do tập trung ca ngợi quê hương, tình yêu đôi lứa, tình mẫu tử và nhiều trăn trở của tác giả về thế thái nhân tình.

Tình nhật nguyệt là tác phẩm đầu tay của nhà thơ kiêm kỹ sư dầu khí Phạm Trường Giang. Anh vốn tốt nghiệp đai học Mỏ – Địa chất, yêu thơ nên thời gian rảnh là Trường Giang sáng tác. Đôi khi cảm hứng đến bất chợt, anh tranh thủ chép thơ lên bìa báo, bìa bao thuốc lá, hay bất cứ vật gì có sẵn trong tay để sau đó lưu vào máy tính như một kỷ niệm đẹp.

tinh nhat nguyet Nhà thơ Trường Giang ra mắt tập thơ “Tình nhật nguyệt”

Tập thơ gồm 70 bài, được phát hàng bởi NXB Văn hóa văn nghệ tháng 2/2016. Nhà thơ sinh năm 1975 dành nhiều tình cảm cho nơi chôn nhau cắt rốn của mình – Quảng Bình ở phần đầu tập thơ. Với anh, quê hương như một bà mẹ hiền, chở che, ôm ấp đứa con tha hương trong những phút giây chùng lòng vì mệt mỏi.

Giữa ánh sáng hào nhoáng thị thành, anh viết:

Mẹ ơi! Tuổi thơ vụng dại

Cũng có cái bất thường

Tình mẹ vượt đại dương

Mẹ rộng đường tha thứ

(Nụ cười mẹ yêu)

Trường Giang sinh ở  miền Trung (Quảng Bình) nhưng gắn bó với miền Nam từ nhỏ.  Vũng Tàu được anh coi là quê hương thứ hai, còn Sài Sòn anh cũng yêu không kém bởi đây là mảnh đất này được anh coi là nơi nuôi dưỡng và bồi đắp tâm hồn mơ mộng của mình. Nhà thơ có nhiều câu “rút gan rút ruột” về Sài Gòn:

Chiều rực hoa nắng giữa Sài Gòn lộng gió

Anh đón em trên chiếc xe đạp cũ

Giỏ đầy hoa đỏ

Mừng reo đón em về

Thăm lại phố phường xưa…

(Chiều rực hoa nắng giữa Sài Gòn lộng gió)

nha tho truong giang ra mat Nhà thơ Trường Giang ra mắt tập thơ “Tình nhật nguyệt”

Nhà thơ Trường Giang (áo đen) trong buổi lễ ra mắt tập thơ Tình nhật nguyệt

Trong dòng cảm xúc dạt dào về tình yêu quê hương đất nước, tình mẫu tử, Trường Giang dành một phần không nhỏ để ca ngợi tình yêu đôi lứa. Nhân vật trong thơ anh mang tâm sự của một người đàn ông, một “gã khờ” ngơ ngác trước những cảm xúc thú vị, mới mẻ khi bước vào tình yêu. Với Trường Giang, thơ cũng là một người tình để anh nuôi mộng tưởng, để tỉ tê tâm sự những lúc cô đơn.

Tình thơ ơi!

Nàng hỡi!

Nơi ấy

Tình cháy bỏng

Toạc cả đêm đông

Hừng hực

Ngọn lửa đê mê

Đốt rụi cả màn đêm u tối

Niềm ngất ngây

Điên dại

Dẫn đôi tình đến cõi

Ái ân

Tột đỉnh

Lịm cả linh hồn”

(Tình đê mê)

Về mặt nghệ thuật, thơ Phạm Trường Giang không câu nệ cấu tứ. Anh để con chữ trôi theo cảm xúc, lúc dạt dào tuôi chảy như thác lũ, lúc ngập ngừng, e ấp như dòng nước chảy tới ngã ba sông, dừng lại đắn đo chọn bến nào để neo đậu. Độc giả Viết Đức khi đọc thơ Trường Giang đã viết.

“Thơ Trường Giang có một thứ ngôn ngữ bình dị nhưng lạ lẫm. Lạ lẫm từ cách gieo vần lẫn trong tứ thơ. Một thể thơ tự do chưa gặp nhưng hàm chứa bao hình ảnh chân thực, sâu lắng tự trong đáy lòng một con người bao dung nặng tình nặng nghĩa như anh.  Đọc thơ Trường Giang ta tự hỏi anh nói gì trong thơ mà thảng thốt nửa chừng, rớt rơi ba chấm…”

Vân Anh/Lifestyle


Các tin cùng chuyên mục